một đêm vui vẻ tổng giám đốc xấu xa

chương trình đào tạo từ xa. Trường Đại học Hà Nội - Hanoi University. Địa chỉ:Km 9, đường Nguyễn Trãi, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội, Việt Nam. Tổng thống và những người xung quanh ông một lần nữa đã thấy được những hạn chế trong quyền lực hành pháp của vị Tổng tư lệnh, một cảm giác mà chính ông Donald Trump đã trải qua khá nhiều lần trong bốn tháng đầu nhậm chức. Một cố vấn Nhà Trắng đã miêu tả tâm trạng đêm 17/5 của Tổng thống vỏn vẹn trong vài từ: "Một màn đêm hỗn loạn". Đây là một bộ truyện do mình cải biên lấy hứng thú và rất thích bộ truyện của tác giả "Quai Băng Băng- Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút". Vì rất thích bộ truyện này cho nên mình muốn viết một bộ xin phép dùng toàn bộ tên nhân vật trong truyện của tác giả "Quai Gia đình linh tông của Tổng giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc họp mặt ngày 22 tháng 1 năm 2018. Trích lục chứng tử chính thức do Văn phòng Dân sự Rôma cấp ngày 9 tháng 3 năm 2018. Nhà nguyện Tòa tổng giám mục Thành phố Hồ Chí Minh. Danh sách giám mục người Việt. Tiền nhiệm: Anrê Người khởi đầu cho việc thay đổi những câu ca dao, tục ngữ ấy là N.H.C.N, người trẻ có sức ảnh hưởng trên mạng xã hội với trang fanpage lên đến 1,5 triệu người theo dõi, hơn 471000 người theo dõi trên trang cá nhân.. Clip đọc ca dao, tục ngữ theo kiểu "cải biên" của N.H.C.N. thu hút hơn 61.700 lượt yêu thích Site De Rencontre Sur Paris Gratuit. Lâm Phỉ Phỉ bò trên chiếc giường lớn của khách sạn năm sao, trên mặt không hề có vẻ hưởng thụ, mà là do cuộc có cần, gọi điện... kêu một “ngưu lang” không?Sau khi do dự mười phút, cuối cùng Lâm Phỉ Phỉ vẫn nhấn số điện thoại mình đã ghi nhớ trong Xin chào...Sau khi máy kết nối, Lâm Phỉ Phỉ lại không biết nên nói gái đầu bên kia điện thoại rất dịu dàng, hỏi thẳng- Xin chào, đây là câu lạc bộ Dạ Sắc. Rất vui được phục vụ quý khách. Xin hỏi quý khách cần gì ạ?- Tôi... cần một... cần...Giọng Lâm Phỉ Phỉ run rẩy, hai chữ Ngưu lang phía sau, không thể nào nói ra Chị cần ngưu lang hay chức nữ ạ?Cô gái đầu bên kia điện thoại dường như thường nhận những cuộc gọi thế Ngưu... ngưu lang...Tay Lâm Phỉ Phỉ run Vâng, xin hỏi giờ quý khách đang ở đâu? Chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của Khách sạn Dật Lâm... Phòng 518...- Vâng, khoảng mười phút nữa người của chúng tôi sẽ đến. Cảm ơn chị, chúc chị một đêm vui vẻ, tạm biệt!Cho đến khi đầu bên kia truyền đến tiếng tút tút cúp máy, Lâm Phỉ Phỉ vẫn còn ngây ngốc cầm điện thoại. Giờ phút này đầu óc cô hoàn toàn trống Phỉ Phỉ, mày đang làm gì vậy? Nửa đêm gọi trai bao? Từ lúc nào mày trở nên hoang đường đến như vậy?Thế nhưng, vừa nghĩ đến gương mặt của hai kẻ Hoắc Minh Lãng và Lâm Tiêu Tiêu, cô hạ quyết tâm, cuối cùng không muốn nhặt điện thoại lên từng, hai người này từng là những người thân mà cô yêu nhất yêu nhất trên đời. Một người là vị hôn phu yêu cô hơn năm năm. Một người là em gái ruột cô thương yêu từ nhỏ đến nhưng, hôm qua, cô đã không cẩn thận bắt gặp cảnh họ trần truồng điên loạn với nhau. Lúc này, cô luôn sống trong mơ màng mới nhận ra, cô đã ngu xuẩn đến mức luôn bị hai người này phản bội sau Minh Lãng lấy lý do ngoại tình là vì cô không chịu trao thân cho anh ra có thể người khác không tin. Cô và Hoắc Minh Lãng yêu nhau năm năm, nhưng cô vẫn giữ được tấm thân xử nữ. Bình thường lúc tình cảm dâng trào, cô cũng chỉ chịu để Hoắc Minh Lãng sờ soạng trên người một chút, chứ không cho anh ta đột phá cánh cửa cuối vì cô là một người phụ nữ có tư tưởng truyền thống. Cô chỉ muốn giữ lần đầu tiên tốt đẹp nhất của mình cho đêm động phòng. Cô chỉ muốn giao cho anh ta một tấm thân hoàn chỉnh trong ngày hạnh phúc nhất của người con không ngờ, nó lại thành ngòi nổ khiến anh ta ngoại tình. Hoặc là, anh ta chỉ đang kiếm cái cớ này đã kích thích Lâm Phỉ hận, cô oán. Vì sao làm một cô gái thủ thân như ngọc, mà lại phải nhận kết quả này? Dựa vào cái gì mà anh ta có thể phong lưu khoái hoạt?Còn cô thì lại khổ sở giữ gìn tấm thân trinh nữ cho anh ta?Đàn ông có thể vui vẻ, thì phụ nữ cũng có thể!Vì vậy, Lâm Phỉ Phỉ đã đưa ra một quyết định to gan nhất trong đời cô Gọi Ngưu lang!Nhìn đồng hồ trên tường, mười phút chờ đợi đã trôi qua, nhưng Ngưu lang được gọi vẫn còn chưa xuất Sao vẫn chưa tới...Lâm Phỉ Phỉ không khỏi thầm thì tự này, gò má cô đang nóng phừng phừng, toàn thân phát nhiệt. Vì, để bản thân không lùi bước, ban nãy cô đã tự uống thuốc kích này, cô thật sự bất chấp Phỉ Phỉ không hề biết, trong lúc cô bất an chờ đợi, cách khách sạn năm sao cao cấp Dật Lâm không xa, đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông. Một chàng trai trẻ trung trắng trẻo vượt đèn đỏ, kết quả bị xe tung, nằm hôn mê tại chỗ, đã được đưa đi bệnh viện ngay lập bản thân anh chàng thanh tú bị trung kia, chẳng ai biết anh ta chính là Ngưu lang Lâm Phỉ Phỉ đã gọi đến tối nói bên kia, người tài xế gây ra vụ tai nạn thấy xe mình đụng người khác, không hề có ý định chạy trốn, chỉ bảo người đàn ông ngồi ghế phụ mau đi đàn ông ngồi ở ghế phụ đầu đội mũ lưỡi trai, kéo xuống thấp, đủ để che đi hai phần ba gương mặt, chỉ để lộ chiếc cằm thon dài, khiến người ta phải mơ màng tưởng tượngNgười đàn ông biết thân phận đặc biệt của mình. Đây lại là trung tâm thành phố. Ký giả sẽ nhanh chóng ngửi thấy mùi chạy đến. Cho dù hắn không tung người ta, nhưng chỉ cần hắn ngồi trong chiếc xe này, nếu bị phóng viên chụp được, chẳng biết sẽ viết về hắn như thế nào. Đến sáng mai chắc chắn hắn sẽ được nằm trên tít đầu của tất cả các báo không muốn nhìn thấy kết quả như nên, hắn không nói hai lời, kéo thấp mũ lưỡi trai xuống, sau đó xuống xe, chuẩn bị rời ngờ, đã có phóng viên đến viết tin về vụ tai nạn, còn liếc mắt nhìn thấy hắn!Rơi vào đường cùng, hắn đành trốn vào khách sạn năm sao xa hoa Dật Lâm bên đám ký giả kia còn khó chơi hơn tưởng tượng của hắn. Họ không đi đưa tin về vụ tai nạn, mà cứ dính chặt lấy hắn!- Chết tiệt!Sở Tây Hàng mắng nhẹ. Quyết định hoặc là không làm, hoặc làm phải làm đến cùng. Hắn cúi đầu vọt vào thang máy, sau đó tùy tiện ấn lầu phóng viên đến chậm một bước lập tức bị ngăn ngoài thang bọn họ không hề nhụt chí, cũng bước vào thang máy bên cạnh, ấn nút ầu Tây Hàng sớm biết họ sẽ làm như vậy, cho nên, sau khi vào thang máy lại bắt đầu ấn lầu năm, sáu, bảy, sau đó ra khỏi thang máy ở tầng vài thủ đoạn nho hắn đã thoát khỏi hiềm nghi “lái xe giết người”, nhưng tội danh “hẹn hò ở khách sạn” cũng không nhỏ, đều là vết nhơ đối với tiền đồ tương lai của hắn. Hắn thì không sao, nhưng cha hắn để ý, ông nội tuổi già để ý, cả gia tộc đều để như là vì họ, hắn nhất định phải đào thoát thành đám phóng viên quá nhiều, có một đám đến sau nhìn thấy Sở Tây Hàng, cũng lập tức phân công công tác, như chó săn đi tìm từ lầu năm đến lầu tám, tạo thành vòng vây lớn, ép Sở Tây Hàng sa Tây Hàng thấy trước sau không còn đường lùi, chỉ có thể đi đến vặn cửa một phòng trong khách sạn, hy vọng có thể trốn tạm ở mà, nếu trong phòng có khách, người ta đều khóa trái cửa. Nếu như không có người, nhân viên khách sạn cũng chịu trách nhiệm khóa trái cửa. Cho nên, Sở Tây Hàng mở liền mấy chục cánh cửa đều bị khóa, không thể nào mở lúc Sở Tây Hàng sắp bị tóm, cuối cùng có một cánh cửa, đã bị hắn mở Tạch!Không chút do dự, Sở Tây Hàng xoay người lách vào, sau đó, lập tức khóa trái lúc Lâm Phỉ Phỉ nóng đến mức đầu óc quay cuồng, tiếng khóa cửa lập tức khiến cô bừng tỉnh. Cô bật mạnh dậy, nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ màu trắng gạo lách vào. Lúc này anh ta đang nhìn qua mắt mèo ở cửa phòng để quan sát động tĩnh bên Anh... đến rồi à...Tim Lâm Phỉ Phỉ siết chặt, vô thức kéo tấm mền lụa cản trước ngực. Khuôn mặt đỏ bừng nhìn Sở Tây Hàng. Người này có lẽ chính là Ngưu lang mà cô đợi nãy giờ. Nhìn dáng người ít nhất cũng cao trên một mét lượng, có lẽ không tệ...- Soạt!Sở Tây Hàng quay người lại đưa tay thủ thế, sau đó thuận tay kéo chiếc mũ lưỡi trai che hai phần ba gương mặt trên đầu A!Lâm Phỉ Phỉ vội bịt cái miệng nhỏ suýt chút nữa thì hét lên của mình. Trời, trời ơi, trên đời này sao lại có Ngưu lang đẹp trai như vậy quan của hắn thanh nhã tuấn dật, lông mày như vẽ, đôi mắt như sao, mái tóc lộn xộn rủ xuống trước trán. Dáng người hắn cao ngất mặc bộ quần áo thoải mái màu trắng gạo, lộ ra vẻ sảng khoái như ánh mặt trời, khiến người ta có một cảm giác thoải mái không thể diễn tả bằng lòng Lâm Phỉ Phỉ thầm so sánh hắn với Hoắc Minh Minh Lãng tuy cũng có túi da rất khá, nhưng gã lại đẹp trai theo kiểu lạnh lùng. Còn người đàn ông trước mặt lại là kiểu ôn nhuận như ngọc. Mỗi người một vẻ. Lúc này, trong lòng Lâm Phỉ Phỉ, rất vừa mắt với người đàn ông trước Tôi...Sở Tây Hàng vốn định giải thích với Lâm Phỉ Phỉ là hắn chỉ định vào tránh một lát thôi. Nhưng khi nhìn thấy cô gái trên giường, vừa liếc một cái, những lời phía sau đã nghẹn lại trong ra Lâm Phỉ Phỉ không phải cô gái đẹp nhất mà hắn từng gặp, nhưng lại là cô gái có cảm giác, có vị nhất. Da cô ấy rất rất trắng, hơn nữa trong màu trắng lại còn phiếm hồng, non mềm như kiểu chỉ nhéo một cái là chảy có gương mặt trái xoan tiêu chuẩn, đôi mắt cô rất đẹp, là một cặp mắt phượng ngàn người có một. Mũi cô bé bé xinh xinh. Đôi môi dày kiều diễm khẽ mở ra, dường như có thể nhìn thấy rõ hàm răng trắng tuyết bên nhìn, có thể anh sẽ không cảm thấy cô ấy rất xinh đẹp, nhưng lại không thể kìm nén nhìn thêm lần thứ hai. Và lần này anh sẽ cảm thấy cô ấy đẹp hơn biệt là Lâm Phỉ Phỉ lúc này chỉ mặc chiếc váy ngủ hai dây màu tím nhạt. Xương quai xanh tinh mĩ, cánh tay trắng nõn như ngọc đều lộ ra ngoài. Dưới ánh đèn nhè nhẹ trong phòng, càng sáng bóng mê người. Còn cả cặp đùi đẹp tuyệt thon dài 43 tấc của cô, chồng sát lên nhau, lại thẳng đều như vậy, thực sự khiến người ta nhìn thấy mà nổ mạch hầu Sở Tây Hàng khô khốc. Hắn vốn có khả năng tự kiềm chế rất mạnh nhưng đột nhiên cũng cảm thấy cả người nóng gái này cứ như tiểu yêu tinh, thật sự khiến hắn, không kìm được, muốn... Sau đây là 6 truyện ngôn tình hay nhất hiện nay viết về các vị Tổng Giám Đốc được các bạn tìm kiếm nhiều như Cưng Chiều Bà Xã Siêu Sao Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Cuồng Dã, Một Đêm Vui Vẻ Tổng Giám Đốc Xấu Xa…. Cưng Chiều Bà Xã Siêu Sao Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Cuồng Dã Tác giả Ngôn Ái Thể loại Ngôn Tình, Trọng Sinh, Đô Thị, Sắc Hiệp, Nữ cường Số Chương 16 Trạng thái Còn tiếp Cưng Chiều Bà Xã Siêu Sao Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Cuồng Dã hay còn được biết đến với cái tên ông trùm giải trí bí mật cưng chiều cô vợ nhỏ là truyện ngôn tình xoay quanh nhân vật Bạch Cẩm Vy với kiếp trước đó cô có một cuộc đời bất hạnh, cũng chỉ vì người đàn ông đáng ghét kia. Khiến cô như một con rối bị dày vò tinh thần lẫn thể xác. Cô càng cố gắng giúp đỡ mọi người xung quanh cho dù là ruột thịt hoặc người dưng đến đâu cô cũng đều giúp đỡ họ… Link đọc ngay Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào Tác giả Công Tử Diễn Thể loại Ngôn Tình, Truyện Sủng Số Chương 743 Trạng thái Còn tiếp Bạn đã đọc truyện ngôn tình sủng này thử chưa? Nếu có một ngày, bạn gặp được một diễn viên như thế này Rõ ràng nhìn như hai mươi tuổi, khí chất thanh tao, lại cố tình cho rằng mình có thể so sánh với Như Hoa, suy diễn ra vẻ già dặn, thì hãy liên hệ với Phong Kiêu, bởi vì đó chính là cô vợ đã lén lút trốn đi đóng phim của anh ấy. Link đọc truyện Một Đêm Vui Vẻ Tổng Giám Đốc Xấu Xa Tác giả Bố Tiểu Khiết Thể loại Ngôn Tình Số Chương 20 Trạng thái Còn tiếp “Họ – là những người thân mà cô yêu nhất yêu nhất trên đời. Một người là vị hôn phu yêu cô hơn năm năm. Một người là em gái ruột cô thương yêu từ nhỏ đến nhưng, hôm qua, cô đã không cẩn thận bắt gặp cảnh… Link đọc online Tổng Giám Đốc Đoạt Tình – Giành Lại Vợ Yêu Tác giả Diệp Phi Dạ Thể loại Ngôn Tình Số Chương 817 Trạng thái Full Vừa tinh tế và lãng mạn, truyện ngôn tình sủng Tổng Giám Đốc Đoạt Tình Giành Lại Vợ Yêu của tác giả Diệp Phi Dạ đã thổi hồn cho siêu phẩm ngôn tình sủng. Tác phẩm mở đầu “Từ khi vừa bắt đầu, em hay dùng loại ánh mắt câu hồn này để nhìn tôi, chẳng lẽ em muốn ôn lại giấc mơ của tối hôm trước sao?” Lương Thần kéo… Link đọc ngay Hôn Ý Lung Lay , Xin Ngài Tổng Giám Đốc Bớt Giận Tác giả Nguyệt Độ Mê Tân Thể loại Ngôn Tình Số Chương 126 Trạng thái Còn tiếp Tô Yểu từ đại tiểu thư của Tô gia trở thành Lục phu nhân mang vô vàn tiếng xấu, ở giữa có một Lục Đông Đình. Cô ở trên giường của anh, quay được video clip hạn chế người xem, mỉm cười “Anh Lục, cưới tôi.” Lục Đông Đình nhìn thoáng qua, cười như không cười “Uy hiếp tôi?” “Tôi cần tiền.” Link đọc online Lệnh vợ số 1! Tổng giám đốc, ở trên cao Tác giả Đào Hỷ Hỷ Thể loại Ngôn Tình Số Chương 15 Trạng thái Còn tiếp Anh là một nhân vật nổi tiếng của thành phố A, cao lãnh bạc tình, hai giới thương chính không ai dám đắc tội! Mà cô – thất tình thêm say mem rượu, lỡ lầm trêu chọc vào anh! Còn hung tợn kéo anh ngã nhào! Nhưng, một đêm tình nồng lại thành ghiền’, gả cho anh, làm vợ anh, biến thành người anh độc chiếm. Giản giới Một tiểu bạch thỏ làm phản đụng vào ổ sói gặp trúng chó sói hung bạo, bắt đầu đủ loại áp đảo khi đêm đến, kiểm soát, chăm sóc hay dạy bảo, ngọt ngào sống động… kết quả mấy ngày mấy đêm không thể rời được cuộc sống trên giường… Link đọc truyện online Đừng bỏ qua mà hãy đọc truyện ngôn tình, truyện sủng hay nhất hiện nay đề tài các vị Tổng giám đốc mà chúng tôi giới thiệu trên đây nhé. Comments comments Thật ra Lâm Phỉ Phỉ cũng chú ý phát hiện thấy Lâm Tiêu Tiêu không bình thường. Cứ cảm thấy tối nay cô nàng rất thiếu tự nhiên. Lúc đi hai chân cũng kẹp chặt, hoàn toàn khác hẳn vẻ tùy tiện ngày thường. Cho nên, lúc Lâm Tiêu Tiêu bước ra khỏi nhà vệ sinh, Lâm Phỉ Phỉ cũng giả vờ buồn tiểu, bước vào nhà vệ Phỉ Phỉ lập tức nhìn thấy củ cà rốt dính đầy dịch nhờn trong suốt trong thùng như là trước đây, chắc chắn Lâm Phỉ Phỉ sẽ không hiểu chuyện gì đã xảy sau chuyện tối qua, cô đã tương đối mẫn cảm với chuyện nam Không biết xấu hổ!Lâm Phỉ Phỉ đỏ bừng mặt mắng một câu. Dùng mũi cũng có thể nghĩ ra, sau khi cô ra khỏi phòng bếp, Hoắc Minh Lãng và Lâm Tiêu Tiêu đã dây dưa, rồi cho củ cà rốt này vào...Quá không biết xấu đó cô và ba mẹ còn ở ngoài phòng khách, mà họ còn dám làm bậy như vậy. Lâm Phỉ Phỉ càng nghĩ càng giận. Nhưng mấy chuyện thế này cô không thể nói rõ ràng với Hoắc Minh Lãng được, chỉ có thể hung hăng dẫm chân, trở về phòng Lâm Phỉ Phỉ tư tưởng bảo thủ, cho nên, trước nay cô và Hoắc Minh Lãng vẫn chia phòng ngủ riêng. Giờ, điều này đã giúp cô bớt rất nhiều phiền nay, Lâm Phỉ Phỉ không ngủ được, vì cô luôn nằm mơ thấy Sở Tây Hàng. Mơ thấy hắn dịu dàng vuốt ve, hôn mộng, Lâm Phỉ Phỉ không thể nào ngủ tiếp cô không thể nào quên được “ngưu lang” tình một đêm kia chứ. Chẳng lẽ, đúng như trong sách nói, phụ nữ có sự chấp nhất và lưu luyến gần như biến thái với người đàn ông đầu tiên của mình?Trời sáng, Lâm Phỉ Phỉ nghe thấy ngoài cửa có tiếng động. Lâm Phỉ Phỉ biết Hoắc Minh Lãng đã ngủ năm trước sau khi cô và Hoắc Minh Lãng tốt nghiệp, đều cùng vào làm việc ở Tập đoàn Triệu thị. Hoắc Minh Lãng dựa vào thành tích công việc xuất sắc, đã từng bước bò lên được vị trí Giám đốc nghiệp vụ. Cô cũng có năng lực làm việc tốt, cũng từ một văn thư nhỏ nhoi leo lên vị trí Nữ thư ký của Tổng giám đốc tập đoàn Triệu thị Triệu Dã đây, họ đều cùng thức dậy, cùng đánh răng, cùng rửa mặt, sau đó cùng ăn sáng, rồi cùng đến công ty đi bây giờ...Lâm Phỉ Phỉ rúc vào tấm chăn mỏng, cô muốn đợi Hoắc Minh Lãng đi rồi mới không biết, nếu cô nghe thấy tiếng Hoắc Minh Lãng ngủ dậy, thì Lâm Tiêu Tiêu ngủ phòng đối diện, cũng nghe sát thấy mẹ bên cạnh vẫn ngủ say, Lâm Tiêu Tiêu đi chân trần, nhẹ nhàng ra khỏi Minh Lãng vừa vào nhà vệ sinh, đang định đóng cửa, đột nhiên trước mắt có một bóng đỏ lao đến. Lâm Tiêu Tiêu đã nhào thẳng vào lòng Anh rể, sớm vậy mà anh đã định đi làm rồi à?Hai tay Lâm Tiêu Tiêu ôm cổ Hoắc Minh Lãng, cả người đều ép lên người Hoắc Minh này, cô nàng chỉ mặc chiếc áo ngủ hai dây màu hồng nhạt siêu ngắn, lại không mặc nội y. Bộ ngực trần trụi đang dán sát trước ngực Hoắc Minh Minh Lãng vốn đang còn hơi buồn ngủ, hai mắt lập tức sáng ngời. Tinh thần lập tức phấn chấn, gã đưa tay đóng cửa nhà về sinh. Một tay thì sờ mó, khiến cặp núi đôi của Lâm Tiêu Tiêu lộ ra khỏi váy ngủ. Lại một trận dày vò, hôn hít diễn Tiêu Tiêu vốn cố ý ăn mặc thế này để dụ dỗ Hoắc Minh Lãng. Tối qua cô bị củ cà rốt kia của Hoắc Minh Lãng làm cho lên không lên được, xuống không xuống được, khó chịu cả đêm. Nếu không phải vì mẹ và cô ngủ một phòng, cô đã chạy đến phòng Hoắc Minh Lãng tìm gã thấy Hoắc Minh Lãng gấp gáp thiếu nhẫn nại như vậy, không kìm được cười khẽ, đương nhiên cô ta rất tự tin vào độ quyến rũ đàn ông của Cô nàng lẳng lơ của anh, mới sáng sớm đã dụ dỗ anh rồi. Được, hôm nay chắc chắn em sẽ sướng như Minh Lãng đưa một tay tiến sâu vào thân dưới của Lâm Tiêu Tiêu, phát hiện Lâm Tiêu Tiêu thậm chí còn chẳng thèm mặc quần lót, trong lòng chấn động, càng không thể nào khống chế được tay gã ôm Lâm Tiểu Thảo đặt lên bồn sứ của nhà vệ sinh, đưa hai chân cô gác lên vai, đỡ lấy dục vọng đang ngóc lên của mình, đâm thẳng vào A... sâu quá...Lâm Tiêu Tiêu không kìm được rên lên. Dục vọng kiềm nén cả đêm cuối cùng lúc này cũng được thỏa Không thích à?Hoắc Minh Lãng đột nhiên rút ra, vẻ mặt đùa bỡn nhìn Lâm Tiêu Tiêu Tiêu vừa mới nếm được ngọt ngào, sao chịu để Hoắc Minh Lãng đột nhiên rút ra. Lắc lắc thân dưới nghênh đón, cô tả u oán trừng mắt với Hoắc Minh Lãng,- Anh rể, đừng có dừng lại, đừng dừng lại mà, anh rể, em thích, em thích mà...Chẳng biết sao, cô rất thích gọi Hoắc Minh Lãng là anh rể. Đặc biệt là khi làm chuyện đó, cô càng thích gọi gã là anh rể, anh rể, anh rể. Như vậy cô càng cảm thấy kích thích dục Minh Lãng tà ác đâm thẳng vào trong lần nữa, bắt đầu ra vào nhịp nhàng,- Tối qua có nhớ anh không?- Có, nhớ lắm luôn... a...Lâm Tiêu Tiêu ngửa đầu ra sau, vẻ mặt hưởng Nhớ anh chỗ nào...- Ưm... anh rể xấu quá... a... Sở Tây Hàng không chịu nghe theo,- Cho anh đi, mấy ngày nay anh nhớ em lắm, nhớ lắm, nhớ Phỉ Phỉ nghe vậy lòng không khỏi mềm nhũn, không từ chối nữa. Mấy ngày nay, cô cũng rất nhớ ngờ, Sở Tây Hàng lại một đường sờ thẳng xuống, tham lam tiến vào trong quần Lâm Phỉ Phỉ Phỉ kẹp hai chân lại, muốn ngăn anh tiến tới, nhưng đã chậm. Ngón tay của Sở Tây Hàng đã chạm vào hạt đậu nhỏ hồng hồng của cô. Dù cô cố gắng kẹp chặt hai chân, cũng không cản được bàn tay anh bắt đầu hoạt Ưm...Toàn thân Lâm Phỉ Phỉ run lên, tiếng rên nhẹ bất giác tràn ra khỏi miệng, hai chân vô thức buông tay Sở Tây Hàng thừa cơ hội chen vào cơ thể Lâm Phỉ Phỉ, bên trong truyền đến sức hút và nhiệt độ ấm áp khiến tâm thần anh không kìm được chấn A... đừng... chúng ta đang lái xe, thế này xảy ra tai nạn đấy...Lâm Phỉ Phỉ lại kẹo chặt hai chân, quay đầu trừng mắt liếc nhìn Sở Tây Đừng sợ, anh sẽ chú Tây Hàng lái chậm lại, ngón tay lại lách vào trong lượn lờ vòng Anh... anh xấu chết đi được...Lâm Phỉ Phỉ thực sự không cách nào nói được anh, bị chọc cho đôi môi mềm mại run rẩy, cả người ngứa ngáy nóng Anh muốn Tây Hàng vừa hôn cái cổ thon dài của Lâm Phỉ Phỉ, còn lưu lại một dấu hôn đẹp tuyệt trên A, không được, đang lái xe mà...Lâm Phỉ Phỉ kinh hãi vội đứng dậy, định đào ngờ khi cô đứng dậy, vừa hay lại điều chỉnh tư thế, Sở Tây Hàng ôm lấy eo cô, nhấn xuống một cái, dục vọng thẳng đứng liền vọt thẳng vào A...Lâm Phỉ Phỉ kêu lên một tiếng sợ hãi, nhưng lại có cảm giác, lúc này, đúng là quá thoải Ưm...Bị sự ấm áp chặt chẽ bao vây, cảm nhận được vô số sức hút như muốn hút cạn linh hồn, Sở Tây Hàng hơi ngửa đầu, khóe môi tràn ra một tiếng gầm nhẹ sảng Thoải mái không?Sở Tây Hàng lại thả chậm tốc độ xe, phía bên dưới vẫn kề sát lắc trái lắc phải, lắc trước lắc ...Lâm Phỉ Phỉ cắn chặt môi, khuôn mặt đỏ bừng không trả lời, cố gắng để mình không phát ra chút âm thanh Tin tin...Lúc này, đằng sau đột nhiên vang lên kiếng kèn sắc bén, tốc độ lái xe của Sở Tây Hàng quá chậm, chặn mất chiếc xe phía Phỉ Phỉ hoảng hốt, một lần nữa muốn đứng dậy bỏ trốn, đúng là khó xử Ngoan, đừng nhúc nhích, để Tây Hàng dùng một tay ôm lấy Lâm Phỉ Phỉ, một chân nhấn ga, xe tăng tốc lao vút Tây Hàng, thế này thật sự không được... đợi đến nhà anh lại làm... có được không?Lâm Phỉ Phỉ sợ hãi nhìn dòng người vã những cỗ xe hai bên đường. Tuy biết họ không nhìn được tình cảnh trong xe, nhưng Lâm Phỉ Phỉ vẫn cảm thấy rất rất ngượng, không thể thả lỏng mình Vậy cũng được, cứ thế này đi, anh không cử động nữa, em ngồi ngoan, về nhà anh sẽ xử lý môi Sở Tây Hàng mỉm cười, tay ôm chặt lấy Lâm Phỉ Phỉ không buông, tốc độ lái xe lại tăng thêm vài Anh... sao anh có thể hư hỏng như vậy chứ...Lâm Phỉ Phỉ bị hành vi vô lại của anh làm cho dở khóc dở cười. Cô đành đành ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế xấu hổ này không dám nhúc là, nhà Sở Tây Hàng cũng không xa. Mười phút sau, đã về dừng lại, Lâm Phỉ Phỉ liền nhảy khỏi đùi Sở Tây Hàng. Cô đang định nhặt chiếc quần lót lúc nãy bị Sở Tây Hàng ném trên ghế phụ lên, ai ngờ Sở Tây Hàng đột nhiên bế thốc cô, đưa thẳng vào biệt thự của một hồi triền miên điên cuồng, anh mới bằng lòng buông tha cho Lâm Phỉ cơn cao trào, Lâm Phỉ Phỉ yếu ớt dựa lên lồng ngực cường tráng của Sở Tây Hàng. Mặt đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, nhưng khóe môi lại nở nụ cười hạnh phúc. Lúc này cô đã vứt Hoắc Minh Lãng và Lâm Tiêu Tiêu ra khỏi chín tầng mây Tối nay em thật sự không về nhà à? Ba mẹ em không lo lắng cho em chứ?Ngón tay mang theo lớp chai mỏng của Sở Tây Hàng nhẹ nhàng ma sát trên tấm lưng trắng nõn ngọc ngà của Lâm Phỉ Phỉ Phỉ khẽ cắn môi nghĩ- Đành về vậy, nếu không sáng mai ba mẹ không thấy em ở nhà, thật sự sẽ lo đã gần hai giờ đêm, cô nghĩ chắc là giờ này Hoắc Minh Lãng và Lâm Tiêu Tiêu đã ngủ Vậy cũng được, nghỉ thêm mười phút, anh lái xe đưa em Tây Hàng nuối tiếc nhìn Lâm Phỉ Ừm!Lâm Phỉ Phỉ nhắm mắt lại, chẳng biết tại sao, khi ở cạnh Sở Tây Hàng, cô rất yên tâm. Ở bên cạnh anh, cô không suy nghĩ gì cả, chỉ muốn ôm lấy hắn, dựa sát vào anh, giao tất cả cho Lâm Phỉ Phỉ bị Sở Tây Hàng lay dậy, cô thấy mình đã mặc quần áo chỉnh tề, ngồi trên xe của Sở Tây Hàng. Còn xe của Sở Tây Hàng thì dừng trước cư xá nhà Tây Hàng, sao anh biết em ở đây?Lâm Phỉ Phỉ không khỏi kinh ngạc, nhìn bộ quần áo sạch sẽ mình mặc trên người. Có lẽ Sở Tây Hàng đã mặc cho cô lúc cô đang ngủ, sau đó bế cô ra xe. Một loạt động tác như vậy mà vẫn không làm cô tỉnh giấc, có thể thấy anh đã dịu dàng đến mức nào. Tên gốc Bạch mục tổng giám đốc phá hưThể loại Ngôn tình, hiện đại, ngược, ấm áp…Edit Đăng NhưCV Daisy Nhân vật nữ chính Hạ Cúc HoaNam chính nào Cổ TiêuĐêm càng tối tăm, kim đồng hồ còn lại đã chỉ hướng 11 ngõ nhỏ rộng chưa đến một thước giờ này thực vắng vẻ, một dãy những ngôi nhà cũ kĩ đều đóng chặt cửa, chỉ có một chút ánh sáng le lói len qua ô cửa vào đêm, những nhà có con gái mới lớn đều bị cấm đi ra ngoài, dù sao mới đây không lâu vừa có một án cường bạo làm khu này ầm ĩ cả lên, nghe đâu có một gả uống rượu say mèm đã cường bạo một cô gái trên đường về nhà muộn, cô gái kia vì vậy mà tự sát, tuy rằng gả đó đã bị bắt, nhưng ai biết còn sự tình gì nữa sẽ xảy ra chứ?Lúc này một bóng người thon dài xuất hiện trong ngỏ là một thanh niên cỡ chừng hai mươi, khuôn mặt vốn tuấn tú nhã nhặn, giờ phút này đây lại làm cho người ta kinh hãi, đôi con ngươi đen tuyền đã hoàn toàn tràn ngập hận ý. Người thanh niên đi đến trước một cánh cửa gổ thì dừng lại, có thể nhìn thấy căn nhà này dơ bẩn cũ kỉ đến mức nào, từng mảng vôi vữa lóc ra lộ nguyên khối gạch đỏ đã cũ nát nhiều con trai dùng sức đẩy cánh cửa gổ, chỉ trong chốc lát cánh cửa yếu ớt tự động rớt ra. Cửa vừa mở, bên trong ngôi nhà cũng chỉ có một cái bàn với mấy cái ghế con, thì xem như cũng chẳng còn gì con trai đưa mắt đến cánh cửa phòng đang đóng, đột nhiên dùng chân đá mạnh một cái, oanh một tiếng cái cửa bị đá văng không thương phòng này cũng chỉ có một cái giường, trên giường cũng chỉ vẻn vẹn có cái chăn củ bạc màu, lúc này nằm trong chăn một giương mặt tái nhợt không thể dấu được sự sợ hãi, nhìn thẳng vào người thanh niên xa lạNgười con trai tức giận dâng trào, cậu ta nhảy lên giường, lôi cô gái ra, xé đi áo quần trên người gái liều mạng giãy dụa, người con trai dùng sức đè cô lên giường, giữ chặt lấy hai tay của ta ác độc nói “ Đấy là những gì cô nên nhận lấy, ai bảo cô có người cha như vậy, hại chết chị gái tôi, tôi bắt cô hoàn lại bằng hết.”Cô gái bỗng nhiên hiểu ra tất cả, kinh ngạc nhìn người con trai, không hề giãy dụa, không hề chống cự, chỉ có nhắm lại đôi mắt bất lực chấp nhận số mệnh của gái còn chưa thành thục nhưng thân hình trước mắt người con trai lại lộ ra vài phần mê người, làm cho cậu ta huyết khí phương cương, nhiệt huyết sôi trào, trong đầu cậu không còn suy nghĩ gì khác, chỉ biết chèn ép về phía cô…..

một đêm vui vẻ tổng giám đốc xấu xa